Thấy nắng chiều đã chớm mơ màng
Định sẽ tìm mua thêm chiếc áo
Vài bữa còn đi ngắm lá vàng
Loay hoay tháng tám đi đâu mất
Trái ngon lục đục chín trên cành
Người vẫn miệt mài đời bận rộn
Trời vẫn mỗi ngày mỗi thêm xanh
Em đã cất đi tay áo ngắn
Để khoác lên người chiếc cổ cao
Rừng cũng mỗi ngày thêm trống vắng
Chỉ có bâng quơ tiếng xạc xào
Đám ngỗng thường ngày nằm một chỗ
Rủ nhau cùng vỗ cánh lên trời
Hình như đâu đó trong tiềm thức
Mách bảo miền Nam đã gọi mời
Đám sóc lại vào mùa bận bịu
Tha trái Acorn giấu khắp nơi
Ai bảo thú rừng không biết nghĩ
Chúng cũng lo xa giống con người
Ghế đá công viên buồn lặng lẽ
Lá vàng chốc chốc ghé hỏi thăm
Cỏ biết phận già không xanh nữa
Người biết phận người thêm bâng khuâng
Nắng đã mỗi ngày đi ngủ sớm
Lá cũng ưu tư đến úa màu
Gió vốn nhẹ nhàng giờ trở chứng
Đã lạnh còn thêm tật thét gào
Em đã khoác lên thêm tấm áo
Dày cui với chiếc nón trên đầu
Chiếc khăn em quấn thêm quanh cổ
Như quấn vào anh một nỗi sầu
Sực nhớ áo vẫn chưa mua kịp
Lỡ luôn cả dịp ngắm lá vàng
Đành hẹn mùa sau đi mua áo
Giờ thì…tiếp tục đếm thời gian.
Thuc Tran
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét